Chủ Nhật, 22 tháng 4, 2018

Lần đầu uống thuốc An thần

Trưa nay đgiữa bộn bề công việc của UB, giữa những dự định những tìm tòi các sản phẩm mới và chi tiêu chạy quảng cáo cho các sản phẩm tôi lại nghĩ về E. Mọi người bảo tôi có hiện tượng trầm cảm, ít nói hơn, hay cáu gắt, tôi nghĩ chắc đúng vậy rồi. Tôi cố nhắm mắt nhưng không thể nào chìm vào giấc ngủ, lại mở máy rồi lại viết.
Sáng nay E gọi tôi 2 lần nhưng tôi không muốn nghe vì sao? Vì con ốm cần mẹ nhưng mẹ nào đâu có quay về thăm con cho dù có vài bước chân, tôi nghe con gọi lại càng thêm ấm ức trong lòng. Hay em đang thi gan với tôi vì tôi không xuống thăm con gái thứ 2 của tôi, thực sự tôi nhớ nó, cả nhà ai cũng nhớ nhưng vì cái tôi trong tôi cố ghìm bước chân của tôi, lại tự nhủ chắc sắp về rồi. Tôi đón con đi lớp về tôi đi đằng trước cố đi chậm lại chút vì có thấy em đang đi đằng sau, tôi thử em có cố đi nhanh để gặp 2 bố con không nhưng thật bất ngờ đến ngã rẽ tôi nhìn gương chiếu hậu và lạnh người, E đi thẳng không đoái hoài gì tới 2 bố con. Trưa nay mắt tôi mỏi mệt và tôi đã nghĩ tới chuyện ở riêng, tôi muốn ở riêng với gia đình tôi, thời gian ở riêng tôi sẽ cho em tự do, cho em thời gian nhận ra còn yêu tôi hay không, ở riêng tôi sẽ chỉ ngủ với con gái tôi còn E cũng ngủ với con gái thứ 2 của tôi. Nếu không thể có lối đi chung tôi cũng không muốn li hôn vì con tôi cần có cha, cần có mẹ nhưng tôi và E sẽ li thân. Còn nếu tình cảm vợ chồng sâu đậm tôi sẽ đề nghị với E về cách sống sau này. Các vòng luẩn quẩn cứ bám đuổi trong đầu tôi đến lúc tôi cần 1 viên thuốc cho quên đi tất cả để ngủ.

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2018

Gửi Vợ của Anh!

Đừng trách anh nếu có đọc được những lời này của anh từ mấy năm qua anh đã dấu trong lòng. 

Đúng 2h sáng ngày 22/4/2018. Nằm mãi không ngủ được, phần vì con ốm quấy khóc, phần vì nhớ con nhỏ nhưng không muốn xuống, nói thật E đừng giận anh vì không có nhớ E nhiều. Tại sao vậy?
Đã lâu A chưa vào viết lên những tâm sự của mình, mà cũng có ai đâu chỉ có A nói với A chứ có phải là các blogger PR kéo từ khóa cho nhiều người biết như mấy năm trước đâu, mình lạc hậu rồi. Thế nào hôm nay lại có tâm trạng lên viết mấy dòng, chắc tại hôm nay có phản hồi nói đến vợ SMS face xem xong người lạ lại delete luôn vãi thật, cơ mà liên quan tới vợ mình lên đọc; cái quan trọng ở đây đang là mỉa mai hay khen thật: dạo này vợ cậu nhỉ nhảnh thế, nhà có điều kiện nhìn khác hẳn,lưu ý nhé.

Thì đúng là tôi thích vợ con tôi ăn mặc chỉnh chu đẹp là tôi thấy vui, vì gia đình tôi không cổ hủ. Mặc đẹp nhưng không phải là quá vì theo hoàn cảnh bây giờ cũng không cần thiết phải thời trang thời thượng, vì nhà mình không phải có nhiều tiền hay đủ đởn gì nữa "hay em có kinh tế riêng nhiều lên suy nghĩ khác tôi", cứ gọn gàng thanh lịch là tôi vừa lòng, lên nghĩ mình muốn mua hay sắm, hay là để tiết kiệm vẫn hơn những cái hào nhoáng trên cơ thể. Nói đến tiền E dạo này so đo với tôi, thực ra tôi chi hay mua bán gì không bao giờ tôi tính toán, lương hàng tháng tôi có gửi nhà coi như tiền nuôi cả 4 người, mẹ tôi nói thôi từ nay chia đôi cái gì chi phí cho con cái, tôi 1 nửa, E 1 nửa như vậy cũng được, nhưng nếu xét cho cùng nếu tôi không cố gắng làm ngoài thì làm thế nào có đủ để đưa hàng tháng bây giờ, E nói câu đứa nào quản lý kinh tế của đứa đó, và tôi chưa bao giờ hỏi E được bao nhiêu hàng tháng, tôi chưa bao giờ hỏi E có nhiều không và nhất là tôi mua gì tôi chưa bao giờ ngửa tay bảo E đưa 1 đồng. Kinh tế em quản lý em làm những gì hay chỉ ấm vào bản thân là nhiều và còn để đâu tôi không cần biết, còn tôi mang về những gì xây dựng những gì E cũng đâu cần biết chỉ biết đàng hoàng ung dung, nếu E xác định đều là của gia đình và sau này cũng của là vợ chồng mình thì chắc không ứng xử như hiện tại. Em luôn so sánh tôi với anh dể E, trước kia tôi có phần tự ái nhưng giờ tôi cảm thấy E không coi trọng người chồng của mình, mỗi người có một thế mạnh e biết không. Tôi cũng nói E có kiếm làm chủ kinh tế được như chị E thì tôi cũng sẽ là người chồng như anh dể E. Nhưng đằng này em có bao giờ thương chồng đi sớm về khuya không, hay lúc nào cũng nghĩ này kia và cũng chẳng cần quan tâm nó đi đường chết hay sống mà cũng ngủ ngon lành. Rồi sáng dậy chồng ngủ dậy muộn nhanh chóng đi làm lại tị là đùn con cho E. Nếu E cảm thấy tôi là người không được như ý của E, E có thể xa 1 thời gian để suy nghĩ lại, tuy có với nhau 2 con gái rồi , tôi có khả năng lo được cho 2 con nên E không phải lo. Còn về việc quan hệ xã hội bên ngoài tôi chắc không thể tin E tới lần thứ 3 được nữa tôi sẽ làm tới cùng nếu các thông tin đó chính xác. Còn việc E nói tôi khác nhiều, với E lạnh nhạt hơn trước vì lý do tôi đau E biết không. Tôi đau vì Vợ tôi lại có những tiếng như vậy trong khi đó E đâu có an ủi hay tỏ ra tình cảm với tôi, E đau ốm tôi hỏi không nói gì xong lại quay ra bảo tôi không quan tâm, tôi đi cả UB thì E cũng xuống nhà ngoại, không có gọi hay nhắn tin xin phép tôi đoàng hoàng cho con xuống ở đó một câu. Nếu đặt tôi là người có tai tiếng lăng nhăng với con này con kia thì E nghĩ tôi ra sao. Thực sự tôi không muốn Vợ tôi như thế này, sức chịu đựng của tôi có hạn E ah. tôi không nói đâu nhưng tôi giử lại những dòng tâm sự này ở đây, tôi đã chấp nhận E lớn hơn tuổi, đi cùng bạn bè E tôi đâu có ngại vì nói lái máy bay bà già, tôi đã chấp nhận những lời nói về em như xoáy vào tim tôi, tôi đã chấp nhận mọi thắc mắc trong đầu tôi về E và để rồi cưới E, tuy em không có cái gì hơn cả nhưng tôi vẫn tin con người E. Đừng để tôi căng thẳng, xin đừng để tôi phải suy nghĩ tiêu cực hơn nữa Vợ ah. 

Chủ Nhật, 17 tháng 12, 2017

Những lúc buồn nhất là những lúc có thể nghĩ lại mọi chuyện

Trong cuộc sống con người ai cũng sẽ có những biến cố dù là chuyện vui hay buồn, không lường trước được những gì ngày mai diễn ra như thế nào. Bố mẹ tôi đã có tuổi, chị gái tôi chưa lập gia đình vì tôi chị đã hy sinh rất nhiều đôi lúc có cãi nhau nhưng rồi tình cảm và dòng máu trung giữa tôi và chị lại không thể xa nhau dù cả trong suy nghĩ. Tôi và chị luôn ý thức được dành thời gian, dành cả tình cảm cũng như tổ chức các chuyến đi chơi cho cả gia đình càng nhiều càng tốt, tuy không có nhiều tiền nhưng cũng không lên đợi khi dư giả mới chi tiêu cho gia đình vì lúc đó đã muộn, nhìn thấy bố mẹ khỏe mạnh được đi chỗ này chỗ kia, được nở nụ cười hạnh phúc thì trong tâm cũng có phần chứ Hiếu. Khi không may ốm đau như bố tôi vào tháng 7/2016, ông bị tai biến liệt 1/2 cơ thể cả gia đình tôi bàng hoàng lo lắng cho sức khỏe của bố tôi, trong 2 ngày đầu tôi ở trên viện cùng bố, cũng là 2 ngày cơ cực nhất trong 28 năm qua của tôi, lần đầu tiên 2 bố con nhìn nhau rồi khóc.Tôi khóc vì bất ngờ và lo cho bố, 1 mình cõng bố đi vệ sinh cái gì cũng 1 mình hết, tôi có điện về cho mẹ bảo tôi trên đây người nhà không phải quá lo lắng để tránh chị gái hay mẹ tôi phải lên nhỡ lại ốm theo lên tôi cố gắng. Bố khóc vì bản thân không làm chủ được làm gánh lặng cho các con, nhưng ông trời thương xót cũng giúp gia đình tôi, bố tôi trải qua được thời gian đó và sau này bố tôi cũng bình phục tuy không được khỏe = 100 % như ban đầu. Trong lúc nằm viện ông luôn hỏi con gái tôi hôm nay thế nào, ông nhớ và muốn được gặp cháu tôi lại càng thấy tình thân gia đình quý trọng hơn bao giờ hết, và trong khi trong viện tôi nhận thấy nhiều hoàn cảnh khó khăn chỉ vì không có tiền để chữa chạy lên vì thế tôi sợ, sợ mình không may cơ cực như vậy thì sẽ thế nào, tôi sợ tôi không có tiền lên tôi phải cố gắng vào thời gian sau đó, đến nay tôi cũng chẳng có gì là dư giả để muốn cái này, muốn cái kia và dự phòng lúc ốm đau. Tôi luôn tâm niệm rằng có điều kiện kiếm tiền là tôi cố gắng, những lúc hết giờ hành chính mà có đơn giao trong nội thành tính có công là đi luôn không quản mưa gió hay đường xa, nhiều lần đi như vậy vợ tôi cũng thành quen nhưng tôi không biết E có nghĩ tôi đi kiếm tiền vì cuộc sống không hay em nghĩ tôi đi để chơi, nhiều lúc tôi về muộn về ăn cơm nhà nhưng lúc nào cũng bảo không ăn vì tôi không muốn cả nhà chờ đợi tôi. E thường nói tôi đi đâu không bảo gì với E, ăn hay không tôi cũng không nói, đúng thực sự lỗi đó do tôi vì đôi khi tôi quên cả giờ ăn để đi ship và cũng vì những khi tôi về cũng không nhận được sự quan tâm từ E. E cũng không thông cảm cho tôi hay nói tôi không để ý tới con cái, sáng ra dậy là nhanh chóng đi làm để con lại cho E. E đâu có nghĩ khi chồng E về là lúc E nằm cả con và ngủ rồi. Chồng không về muộn thì cũng ngồi máy khuya, thử hỏi chồng dậy sớm được thế nào E. Chồng biết có 2 con rồi E cũng vất vả hơn nhiều, nhưng 2 vợ chồng cố gắng chút thì cũng vui vẻ, chồng cần được sự yêu thương từ vợ cần được sự quan tâm từ vợ cần vợ là duy nhất của chồng nhưng có vẻ khó quá, Nếu vợ dậy sớm chăm lo cho các con thì đâu có chuyện tị với chồng, nếu vợ biết thương chồng chắc không có chuyện nhỏ nhặt xảy ra, tuổi còn trẻ lên cuộc sống vợ chồng có sự va chạm nhiều nhưng chồng luôn mong 2 vợ chồng sẽ đi tới con đường cuối cùng của cuộc đời vì con chúng mình. 2 con rồi lại lặng gánh hơn, chồng thương con Bí vì gần như chẳng biết đằng ngoại thế nào, ông bà bỏ bẵng không hỏi han gì cháu mấy, chính những lý do này mà chồng ít khi xuống nhà mình E cũng hiểu cho chồng. Ở dưới nhà luôn có sự so sánh giữa chồng và anh Thắng kể cả E cũng vậy, Chồng không khéo cũng không bằng ai, cũng chẳng có cái gì để đạt tiêu chuẩn với sự so sánh đó cả. Chồng sống với thực tại, có đi có lại và không phải là nhu nhược cho lên đừng coi chồng như 1 trò chơi tiêu khiển. Nếu cảm thấy ở đâu vui, ở đâu tốt E có thể dừng ở đó, con chồng lo được.

Thứ Tư, 20 tháng 9, 2017

Ngày tôi chạy được vào công chức cấp xã

Trước khi thi công chức cấp xã thú thực tôi không có chút mặn mà vì công việc tôi biết trước trong môi trường này rất nhiều thủ đoạn và làm không theo năng lực hay phát triển của bản thân, tất cả chỉ vì công danh tiền bác mà biến người ta hiện lên nguyên hình những bản chất thú tính của con người. Tôi đã được E nhờ người thân quen của em là chú KT, nhờ chú mà tôi cũng đã đỗ vào công chức cấp xã, tôi không muốn mang ơn ai nhưng thật khó khi người ta giúp vì E và không lấy tiền cảm ơn từ tôi. Từ đó trong suy nghĩ của tôi mặc nhiên gia đình E và E nghĩ vì có E lên tôi mới có ngày hôm nay, nhưng thâm tâm tôi ko thích 1 chút nào cái công việc hay chức danh này, chỉ vì tôi nghĩ sau này nếu làm ở đây tôi sẽ gần gia đình mình hơn, chăm sóc gần gũi BM tôi và lấy E sẽ có thời gian ở bên E bên các con sau này của tôi hơn lên tôi đã chấp nhận đánh đổi cuộc sống của tôi bên ngoài lúc đó tuy khá tốt chỉ đơn giản vậy thôi, nếu điều đó là sự thật và có 1 lời nào từ gia đình E hay là E tôi sẽ chọn 1 trong 2 phương án mà tôi tự đặt ra. 1 tôi sẽ từ bỏ kể cả tôi đang làm trên UB đó để trả lại cái mà mọi người nghĩ tôi mang ơn. 2 tôi vẫn làm việc tại UB nhưng sẽ chia tay E và gửi lại 1 số tiền tương ứng mà tôi phải mất khi chạy công chức. Hix đó là suy nghĩ trong tôi. 
Thời gian đó tôi có biết E và chú KT kia rất thân thiết và gần gũi và hay sưng ngang với nhau, tôi cũng đã khuyên E lên giữ khoảng cách vì lời thiên hạ không ai cấm được, tuy tôi không bao giờ nghi ngờ E về mối quan hệ của E nhưng lại có mấy tin nhắn số lạ gửi cho tôi nói về những hành động cử chỉ của E và chú tôi không nói ra với em chỉ nghĩ tin nhắn đó có ý phá đám để tôi bỏ em nên chỉ khuyên em nói với em nhiều lần về vấn đề đó và E cũng mặt nặng mày nhẹ với tôi bảo tôi không tin E này kia. Là thằng đàn ông không thằng nào là không biết ghen cả chỉ là có kìm chế được hay không thôi hơn nữa trong môi trường này tuy là tỏ ra văn minh thực hiện đúng pháp luật nhưng mặt trái người ngoài sẽ không thể nghĩ tới, tất cả chỉ vì tiền nếu là con gái sẽ dễ trao thân để đổi lại danh vọng lợi ích bản thân.
Trải qua những lời đám tiếu cũng như tuổi tác, tôi và E đã là vợ chồng. Thời gian đầu rất khó khăn để tôi hòa hợp với E vì E chưa thích nghi được cuộc sống gia đình tôi và hay có lời nói tuy không cố ý nhưng chạm đến lòng tự ái của tôi, đâu cũng vào đó 2 vợ chồng tôi hòa hợp và tôi nhận ra E yêu tôi hơn tôi nghĩ đổi lại tôi cũng lo lắng chăm sóc E, sau mấy tháng về chưa có bầu tôi biết E lo tôi cũng vậy nhưng tôi vẫn trấn an tinh thần với E động viên E. Thực sự tôi muốn E thể hiện tình cảm, muốn E luôn ở bên tôi, vợ chồng gần gũi sẽ hạnh phúc hơn và muốn E vun vén cho gia đình tôi thêm đầm ấm hơn. Sau những ngày hạnh phúc đó tôi và E đã có con gái đầu lòng, gia đình tôi rất vui mừng bản thân tôi cũng nâng phần trách nhiệm của mình hơn vì phải lo cho gia đình, E không có sữa tôi không ngại gì cả chỉ nghĩ vì con lên hỏi hết người này tới người kia sữa và chốt lại xin được sữa từ bạn đồng nghiệp đến giờ cả UB vẫn nhắc lại chuyện này, chỉ buồn một điều ông bà ngoại chắc có nhiều cháu ngoại rồi lên con gái tôi cũng bị san sẻ không nhận được chọn vẹn sự quan tâm từ ông bà. Tới một ngày em ứng cử HĐND và đợt phụ nữ này kia tôi rất mệt mỏi vì những thông tin đổ về E nhưng tôi vẫn động viên E và cũng không muốn em tham gia cho đỡ nhức đầu đồng thời khuyên E học dược để có cửa vào, nhưng E thẳng thắn trả lời tôi là có dự định và nhờ vả rồi, bao nhiêu năm ở đó em ko muốn bỏ nên tôi tôn trọng ý kiến của E. Một thời gian ngắn sau đó xảy ra sự việc mọi người bàn tán đưa chuyện nhau về đúng chủ đề mà tôi khuyên em trước đó, tôi ngỡ ngàng vì lời nói của tôi lúc đó thành sự thật, phần tôi trách E phần tôi thương E, lúc đó tôi muốn dù thế nào thì cũng không lên ầm ĩ dù có hay không thì cũng không lên thanh minh vì vạch áo cho người xem lưng về phần tôi tôi cũng nói lại với mấy người là tôi tin em không có chuyện đó, lúc đó tôi trên cương vị là người chồng nói như vậy thì chẳng ai có thể đả kích được cả. Nhưng không biết em có hiểu cho tôi hay không, tôi khổ tâm rất nhiều vì chuyện đó, lời ra tiếng vào làm tôi mệt mỏi, nào là không có lửa làm sao có khói, nào là giữa nhiều người con gái như vậy sao chỉ có mình E là bị tai tiếng đó. E luôn nói với tôi là tôi khác nhiều so với trước, luôn bảo tôi không tình cảm với E hay là cáu giận với em; Nhưng em đâu có biết tôi đau thế nào, E có biết mỗi lần tôi QH với E tôi lại nghĩ về chuyện đó không về những gì tôi khuyên E không, tôi là người có suy nghĩ chứ đâu phải không, tôi đau đớn tới lỗi tôi và em đã to tiếng với nhau và tôi có nói nếu không còn tình cảm thì sẽ giải thoát cho nhau, chính tôi đã đặt bút viết 4 từ ĐƠN XIN LY HÔN mà mẹ tôi bắt gặp tôi đang không kìm được nước mắt. Mẹ tôi đã mắng tôi mới có vậy mà đã cãi nhau là người có học lên suy nghĩ thấu đáo và quan trọng nhất là vì con gái tôi. Và chính tôi đã xuống nói chuyện với bố mẹ E vì vấn đề tôi và E to tiếng với nhau và những lời tôi nhắc nhở mối quan hệ giữa E và chú. Thời gian trôi qua tôi vẫn ở bên E cùng với con gái để cùng nhau xây dựng và nuôi con, những thăng trầm đó đã gây cho tôi sự tổn thương rất nhiều, tôi ít chia sẻ với E hơn, tôi buồn nhiều hơn và E thấy vậy cũng tỏ thái độ và thách thức tôi nhiều hơn, cuộc sống với E và tôi trở lên lạnh nhạt hơn, Nếu nguyên nhân từ tôi tôi sẽ chủ động đến bên E nhiều hơn và sẽ xin lỗi mọi chuyện vừa qua và sẽ chứng minh tôi chỉ có mình em, nhưng tôi càng đợi E thì E dường như bất cần. Tôi đã bất lực và lang thang nhiều hơn đi mà không có điểm đến lúc đó chỉ có con gái và gia đình tôi làm động lực để tôi đứng dậy.

Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2016

Lần đầu viết blogger về bản thân

Phải nói thế nào nhỉ? 
Phải bắt đầu viết từ đâu?
Tại sao lại phải gửi lại tâm sự trong blog này?
   Hôm nay sau 04 năm quay lại sử dụng blogger, không phải để làm việc và cũng không phải để PR 1 vấn đề gì lên có cảm giác lạ nhưng lại quen.
  Tôi là người không giỏi văn hoa, không thạo nhiều vốn từ lên cũng rất ít tự viết 1 điều gì đó; nếu là làm việc thì biến những gì của người ta thành của mình đó cũng là cách seo marketing rất tốt. Nhưng đêm nay lại có cảm xúc qua những năm tháng trải qua. Phải biết bắt đầu từ đâu bây giờ? Thôi thì từ lúc bước ngoặt cuộc đời là tư khi lập gia đình.
  Tôi cũng rất quen câu nói "Lúc yêu thì thế này, khi về cùng 1 mái nhà thì lại thế kia". Trong thời gian tôi yêu vợ tôi hiện tại bây giờ, lúc đó không phải khoe hay đề cao mình nhưng lúc đó cũng có 2 cô gái cùng V tôi là người thứ 3 đều có cảm tình với tôi, Nhưng duyên phận không ai nói trước được tôi lại chọn V tôi mà không phải 2 người còn lại lý do chính tôi cũng không hiểu được tại sao chỉ biết trong suy nghĩ của tôi là cảm thấy tin tưởng nhất tuy E hơn tôi 1 tuổi, chứ không phải vì sắc đẹp, gia đình cơ bản hay là sang giàu gì cả, và E cũng là người tôi yêu phải chải qua nhiều cung bậc cảm xúc nhất lẫn buồn phiền nhất. Chỉ khi  mới chút sinh tình cảm thôi tôi đã nghe tiếng không tốt về E về những người em yêu trước đó và cả những lời hiểu lầm từ 2 gia đình, nhưng tôi không phải là người cổ hủ hay soi mói chuyện đã qua lên cũng không quan tâm người ta nói, nhưng thực trong thâm tâm ai cũng vậy cũng có chút nhói lòng có chút suy nghĩ lại về người đó... Rồi tôi cũng vượt qua.
  Tiến xa hơn 1 chút nữa là tôi và em đã yêu nhau đã dành tình cảm nhiều hơn, cũng không thể quên được những lần tôi xuống với em và cả lần đi Tam Đảo chỉ có 2 đứa với nhau. Tôi là thanh niên cũng được giáo dục lên cũng chưa biết quan hệ, hay chinh tiết của người con gái như nào để nhận biết người đó ra sao, chuyện gì đến cũng đến tôi và E chưa 1 lần chính thức QH nhưng lại có bầu, tôi rất phân vân không hiểu chuyện này là thế nào, cũng không nghĩ xấu về em mà tôi chấp nhận mọi chuyện cùng em vượt qua, cảm giác của tôi rất đau đớn và em cũng vậy vì đã phải bỏ; Suy nghĩ rất nhiều lên tôi quyết định nói lời Cưới E để được sinh con đầu lòng. Nhưng số phận lại không được theo ý muốn, nhận được sự phản đối từ gia đình em, cũng phải thôi vì gđ không biết em đang có bầu, Tôi và em đành phải đưa nhau lên viện, tôi lo lắng cho em rất nhiều cùng với suy nghĩ lẫn lộn tuy có ý thức không qh trước hôn nhân sao lại xảy ra chuyện này và lần đầu tiên tôi khóc rất nhiều vì suy nghĩ không có lối thoát. Trượt dài những ngày tháng tiếp sau đó tôi dằn vặt với bản thân rất nhiều buồn chán tôi suy nghĩ nếu dừng lại thì lại thì E ra sao và nếu đi tiếp thì sẽ thế nào, lúc đó gđ tôi có biết chuyện này lên khuyên và an ủi tinh thần tôi để giúp tôi lấy lại niềm tin. Viết những dòng tâm sự này tôi cũng không thể kìm nén lại những cảm xúc mà mình tôi phải chịu đựng có ai thấu hết được lòng tôi bây giờ?