Chủ Nhật, 22 tháng 4, 2018

Lần đầu uống thuốc An thần

Trưa nay đgiữa bộn bề công việc của UB, giữa những dự định những tìm tòi các sản phẩm mới và chi tiêu chạy quảng cáo cho các sản phẩm tôi lại nghĩ về E. Mọi người bảo tôi có hiện tượng trầm cảm, ít nói hơn, hay cáu gắt, tôi nghĩ chắc đúng vậy rồi. Tôi cố nhắm mắt nhưng không thể nào chìm vào giấc ngủ, lại mở máy rồi lại viết.
Sáng nay E gọi tôi 2 lần nhưng tôi không muốn nghe vì sao? Vì con ốm cần mẹ nhưng mẹ nào đâu có quay về thăm con cho dù có vài bước chân, tôi nghe con gọi lại càng thêm ấm ức trong lòng. Hay em đang thi gan với tôi vì tôi không xuống thăm con gái thứ 2 của tôi, thực sự tôi nhớ nó, cả nhà ai cũng nhớ nhưng vì cái tôi trong tôi cố ghìm bước chân của tôi, lại tự nhủ chắc sắp về rồi. Tôi đón con đi lớp về tôi đi đằng trước cố đi chậm lại chút vì có thấy em đang đi đằng sau, tôi thử em có cố đi nhanh để gặp 2 bố con không nhưng thật bất ngờ đến ngã rẽ tôi nhìn gương chiếu hậu và lạnh người, E đi thẳng không đoái hoài gì tới 2 bố con. Trưa nay mắt tôi mỏi mệt và tôi đã nghĩ tới chuyện ở riêng, tôi muốn ở riêng với gia đình tôi, thời gian ở riêng tôi sẽ cho em tự do, cho em thời gian nhận ra còn yêu tôi hay không, ở riêng tôi sẽ chỉ ngủ với con gái tôi còn E cũng ngủ với con gái thứ 2 của tôi. Nếu không thể có lối đi chung tôi cũng không muốn li hôn vì con tôi cần có cha, cần có mẹ nhưng tôi và E sẽ li thân. Còn nếu tình cảm vợ chồng sâu đậm tôi sẽ đề nghị với E về cách sống sau này. Các vòng luẩn quẩn cứ bám đuổi trong đầu tôi đến lúc tôi cần 1 viên thuốc cho quên đi tất cả để ngủ.