Trước khi thi công chức cấp xã thú thực tôi không có chút mặn mà vì công việc tôi biết trước trong môi trường này rất nhiều thủ đoạn và làm không theo năng lực hay phát triển của bản thân, tất cả chỉ vì công danh tiền bác mà biến người ta hiện lên nguyên hình những bản chất thú tính của con người. Tôi đã được E nhờ người thân quen của em là chú KT, nhờ chú mà tôi cũng đã đỗ vào công chức cấp xã, tôi không muốn mang ơn ai nhưng thật khó khi người ta giúp vì E và không lấy tiền cảm ơn từ tôi. Từ đó trong suy nghĩ của tôi mặc nhiên gia đình E và E nghĩ vì có E lên tôi mới có ngày hôm nay, nhưng thâm tâm tôi ko thích 1 chút nào cái công việc hay chức danh này, chỉ vì tôi nghĩ sau này nếu làm ở đây tôi sẽ gần gia đình mình hơn, chăm sóc gần gũi BM tôi và lấy E sẽ có thời gian ở bên E bên các con sau này của tôi hơn lên tôi đã chấp nhận đánh đổi cuộc sống của tôi bên ngoài lúc đó tuy khá tốt chỉ đơn giản vậy thôi, nếu điều đó là sự thật và có 1 lời nào từ gia đình E hay là E tôi sẽ chọn 1 trong 2 phương án mà tôi tự đặt ra. 1 tôi sẽ từ bỏ kể cả tôi đang làm trên UB đó để trả lại cái mà mọi người nghĩ tôi mang ơn. 2 tôi vẫn làm việc tại UB nhưng sẽ chia tay E và gửi lại 1 số tiền tương ứng mà tôi phải mất khi chạy công chức. Hix đó là suy nghĩ trong tôi.
Thời gian đó tôi có biết E và chú KT kia rất thân thiết và gần gũi và hay sưng ngang với nhau, tôi cũng đã khuyên E lên giữ khoảng cách vì lời thiên hạ không ai cấm được, tuy tôi không bao giờ nghi ngờ E về mối quan hệ của E nhưng lại có mấy tin nhắn số lạ gửi cho tôi nói về những hành động cử chỉ của E và chú tôi không nói ra với em chỉ nghĩ tin nhắn đó có ý phá đám để tôi bỏ em nên chỉ khuyên em nói với em nhiều lần về vấn đề đó và E cũng mặt nặng mày nhẹ với tôi bảo tôi không tin E này kia. Là thằng đàn ông không thằng nào là không biết ghen cả chỉ là có kìm chế được hay không thôi hơn nữa trong môi trường này tuy là tỏ ra văn minh thực hiện đúng pháp luật nhưng mặt trái người ngoài sẽ không thể nghĩ tới, tất cả chỉ vì tiền nếu là con gái sẽ dễ trao thân để đổi lại danh vọng lợi ích bản thân.
Trải qua những lời đám tiếu cũng như tuổi tác, tôi và E đã là vợ chồng. Thời gian đầu rất khó khăn để tôi hòa hợp với E vì E chưa thích nghi được cuộc sống gia đình tôi và hay có lời nói tuy không cố ý nhưng chạm đến lòng tự ái của tôi, đâu cũng vào đó 2 vợ chồng tôi hòa hợp và tôi nhận ra E yêu tôi hơn tôi nghĩ đổi lại tôi cũng lo lắng chăm sóc E, sau mấy tháng về chưa có bầu tôi biết E lo tôi cũng vậy nhưng tôi vẫn trấn an tinh thần với E động viên E. Thực sự tôi muốn E thể hiện tình cảm, muốn E luôn ở bên tôi, vợ chồng gần gũi sẽ hạnh phúc hơn và muốn E vun vén cho gia đình tôi thêm đầm ấm hơn. Sau những ngày hạnh phúc đó tôi và E đã có con gái đầu lòng, gia đình tôi rất vui mừng bản thân tôi cũng nâng phần trách nhiệm của mình hơn vì phải lo cho gia đình, E không có sữa tôi không ngại gì cả chỉ nghĩ vì con lên hỏi hết người này tới người kia sữa và chốt lại xin được sữa từ bạn đồng nghiệp đến giờ cả UB vẫn nhắc lại chuyện này, chỉ buồn một điều ông bà ngoại chắc có nhiều cháu ngoại rồi lên con gái tôi cũng bị san sẻ không nhận được chọn vẹn sự quan tâm từ ông bà. Tới một ngày em ứng cử HĐND và đợt phụ nữ này kia tôi rất mệt mỏi vì những thông tin đổ về E nhưng tôi vẫn động viên E và cũng không muốn em tham gia cho đỡ nhức đầu đồng thời khuyên E học dược để có cửa vào, nhưng E thẳng thắn trả lời tôi là có dự định và nhờ vả rồi, bao nhiêu năm ở đó em ko muốn bỏ nên tôi tôn trọng ý kiến của E. Một thời gian ngắn sau đó xảy ra sự việc mọi người bàn tán đưa chuyện nhau về đúng chủ đề mà tôi khuyên em trước đó, tôi ngỡ ngàng vì lời nói của tôi lúc đó thành sự thật, phần tôi trách E phần tôi thương E, lúc đó tôi muốn dù thế nào thì cũng không lên ầm ĩ dù có hay không thì cũng không lên thanh minh vì vạch áo cho người xem lưng về phần tôi tôi cũng nói lại với mấy người là tôi tin em không có chuyện đó, lúc đó tôi trên cương vị là người chồng nói như vậy thì chẳng ai có thể đả kích được cả. Nhưng không biết em có hiểu cho tôi hay không, tôi khổ tâm rất nhiều vì chuyện đó, lời ra tiếng vào làm tôi mệt mỏi, nào là không có lửa làm sao có khói, nào là giữa nhiều người con gái như vậy sao chỉ có mình E là bị tai tiếng đó. E luôn nói với tôi là tôi khác nhiều so với trước, luôn bảo tôi không tình cảm với E hay là cáu giận với em; Nhưng em đâu có biết tôi đau thế nào, E có biết mỗi lần tôi QH với E tôi lại nghĩ về chuyện đó không về những gì tôi khuyên E không, tôi là người có suy nghĩ chứ đâu phải không, tôi đau đớn tới lỗi tôi và em đã to tiếng với nhau và tôi có nói nếu không còn tình cảm thì sẽ giải thoát cho nhau, chính tôi đã đặt bút viết 4 từ ĐƠN XIN LY HÔN mà mẹ tôi bắt gặp tôi đang không kìm được nước mắt. Mẹ tôi đã mắng tôi mới có vậy mà đã cãi nhau là người có học lên suy nghĩ thấu đáo và quan trọng nhất là vì con gái tôi. Và chính tôi đã xuống nói chuyện với bố mẹ E vì vấn đề tôi và E to tiếng với nhau và những lời tôi nhắc nhở mối quan hệ giữa E và chú. Thời gian trôi qua tôi vẫn ở bên E cùng với con gái để cùng nhau xây dựng và nuôi con, những thăng trầm đó đã gây cho tôi sự tổn thương rất nhiều, tôi ít chia sẻ với E hơn, tôi buồn nhiều hơn và E thấy vậy cũng tỏ thái độ và thách thức tôi nhiều hơn, cuộc sống với E và tôi trở lên lạnh nhạt hơn, Nếu nguyên nhân từ tôi tôi sẽ chủ động đến bên E nhiều hơn và sẽ xin lỗi mọi chuyện vừa qua và sẽ chứng minh tôi chỉ có mình em, nhưng tôi càng đợi E thì E dường như bất cần. Tôi đã bất lực và lang thang nhiều hơn đi mà không có điểm đến lúc đó chỉ có con gái và gia đình tôi làm động lực để tôi đứng dậy.