Chủ Nhật, 17 tháng 12, 2017

Những lúc buồn nhất là những lúc có thể nghĩ lại mọi chuyện

Trong cuộc sống con người ai cũng sẽ có những biến cố dù là chuyện vui hay buồn, không lường trước được những gì ngày mai diễn ra như thế nào. Bố mẹ tôi đã có tuổi, chị gái tôi chưa lập gia đình vì tôi chị đã hy sinh rất nhiều đôi lúc có cãi nhau nhưng rồi tình cảm và dòng máu trung giữa tôi và chị lại không thể xa nhau dù cả trong suy nghĩ. Tôi và chị luôn ý thức được dành thời gian, dành cả tình cảm cũng như tổ chức các chuyến đi chơi cho cả gia đình càng nhiều càng tốt, tuy không có nhiều tiền nhưng cũng không lên đợi khi dư giả mới chi tiêu cho gia đình vì lúc đó đã muộn, nhìn thấy bố mẹ khỏe mạnh được đi chỗ này chỗ kia, được nở nụ cười hạnh phúc thì trong tâm cũng có phần chứ Hiếu. Khi không may ốm đau như bố tôi vào tháng 7/2016, ông bị tai biến liệt 1/2 cơ thể cả gia đình tôi bàng hoàng lo lắng cho sức khỏe của bố tôi, trong 2 ngày đầu tôi ở trên viện cùng bố, cũng là 2 ngày cơ cực nhất trong 28 năm qua của tôi, lần đầu tiên 2 bố con nhìn nhau rồi khóc.Tôi khóc vì bất ngờ và lo cho bố, 1 mình cõng bố đi vệ sinh cái gì cũng 1 mình hết, tôi có điện về cho mẹ bảo tôi trên đây người nhà không phải quá lo lắng để tránh chị gái hay mẹ tôi phải lên nhỡ lại ốm theo lên tôi cố gắng. Bố khóc vì bản thân không làm chủ được làm gánh lặng cho các con, nhưng ông trời thương xót cũng giúp gia đình tôi, bố tôi trải qua được thời gian đó và sau này bố tôi cũng bình phục tuy không được khỏe = 100 % như ban đầu. Trong lúc nằm viện ông luôn hỏi con gái tôi hôm nay thế nào, ông nhớ và muốn được gặp cháu tôi lại càng thấy tình thân gia đình quý trọng hơn bao giờ hết, và trong khi trong viện tôi nhận thấy nhiều hoàn cảnh khó khăn chỉ vì không có tiền để chữa chạy lên vì thế tôi sợ, sợ mình không may cơ cực như vậy thì sẽ thế nào, tôi sợ tôi không có tiền lên tôi phải cố gắng vào thời gian sau đó, đến nay tôi cũng chẳng có gì là dư giả để muốn cái này, muốn cái kia và dự phòng lúc ốm đau. Tôi luôn tâm niệm rằng có điều kiện kiếm tiền là tôi cố gắng, những lúc hết giờ hành chính mà có đơn giao trong nội thành tính có công là đi luôn không quản mưa gió hay đường xa, nhiều lần đi như vậy vợ tôi cũng thành quen nhưng tôi không biết E có nghĩ tôi đi kiếm tiền vì cuộc sống không hay em nghĩ tôi đi để chơi, nhiều lúc tôi về muộn về ăn cơm nhà nhưng lúc nào cũng bảo không ăn vì tôi không muốn cả nhà chờ đợi tôi. E thường nói tôi đi đâu không bảo gì với E, ăn hay không tôi cũng không nói, đúng thực sự lỗi đó do tôi vì đôi khi tôi quên cả giờ ăn để đi ship và cũng vì những khi tôi về cũng không nhận được sự quan tâm từ E. E cũng không thông cảm cho tôi hay nói tôi không để ý tới con cái, sáng ra dậy là nhanh chóng đi làm để con lại cho E. E đâu có nghĩ khi chồng E về là lúc E nằm cả con và ngủ rồi. Chồng không về muộn thì cũng ngồi máy khuya, thử hỏi chồng dậy sớm được thế nào E. Chồng biết có 2 con rồi E cũng vất vả hơn nhiều, nhưng 2 vợ chồng cố gắng chút thì cũng vui vẻ, chồng cần được sự yêu thương từ vợ cần được sự quan tâm từ vợ cần vợ là duy nhất của chồng nhưng có vẻ khó quá, Nếu vợ dậy sớm chăm lo cho các con thì đâu có chuyện tị với chồng, nếu vợ biết thương chồng chắc không có chuyện nhỏ nhặt xảy ra, tuổi còn trẻ lên cuộc sống vợ chồng có sự va chạm nhiều nhưng chồng luôn mong 2 vợ chồng sẽ đi tới con đường cuối cùng của cuộc đời vì con chúng mình. 2 con rồi lại lặng gánh hơn, chồng thương con Bí vì gần như chẳng biết đằng ngoại thế nào, ông bà bỏ bẵng không hỏi han gì cháu mấy, chính những lý do này mà chồng ít khi xuống nhà mình E cũng hiểu cho chồng. Ở dưới nhà luôn có sự so sánh giữa chồng và anh Thắng kể cả E cũng vậy, Chồng không khéo cũng không bằng ai, cũng chẳng có cái gì để đạt tiêu chuẩn với sự so sánh đó cả. Chồng sống với thực tại, có đi có lại và không phải là nhu nhược cho lên đừng coi chồng như 1 trò chơi tiêu khiển. Nếu cảm thấy ở đâu vui, ở đâu tốt E có thể dừng ở đó, con chồng lo được.