Phải nói thế nào nhỉ?
Phải bắt đầu viết từ đâu?
Tại sao lại phải gửi lại tâm sự trong blog này?
Hôm nay sau 04 năm quay lại sử dụng blogger, không phải để làm việc và cũng không phải để PR 1 vấn đề gì lên có cảm giác lạ nhưng lại quen.
Tôi là người không giỏi văn hoa, không thạo nhiều vốn từ lên cũng rất ít tự viết 1 điều gì đó; nếu là làm việc thì biến những gì của người ta thành của mình đó cũng là cách seo marketing rất tốt. Nhưng đêm nay lại có cảm xúc qua những năm tháng trải qua. Phải biết bắt đầu từ đâu bây giờ? Thôi thì từ lúc bước ngoặt cuộc đời là tư khi lập gia đình.
Tôi cũng rất quen câu nói "Lúc yêu thì thế này, khi về cùng 1 mái nhà thì lại thế kia". Trong thời gian tôi yêu vợ tôi hiện tại bây giờ, lúc đó không phải khoe hay đề cao mình nhưng lúc đó cũng có 2 cô gái cùng V tôi là người thứ 3 đều có cảm tình với tôi, Nhưng duyên phận không ai nói trước được tôi lại chọn V tôi mà không phải 2 người còn lại lý do chính tôi cũng không hiểu được tại sao chỉ biết trong suy nghĩ của tôi là cảm thấy tin tưởng nhất tuy E hơn tôi 1 tuổi, chứ không phải vì sắc đẹp, gia đình cơ bản hay là sang giàu gì cả, và E cũng là người tôi yêu phải chải qua nhiều cung bậc cảm xúc nhất lẫn buồn phiền nhất. Chỉ khi mới chút sinh tình cảm thôi tôi đã nghe tiếng không tốt về E về những người em yêu trước đó và cả những lời hiểu lầm từ 2 gia đình, nhưng tôi không phải là người cổ hủ hay soi mói chuyện đã qua lên cũng không quan tâm người ta nói, nhưng thực trong thâm tâm ai cũng vậy cũng có chút nhói lòng có chút suy nghĩ lại về người đó... Rồi tôi cũng vượt qua.
Tiến xa hơn 1 chút nữa là tôi và em đã yêu nhau đã dành tình cảm nhiều hơn, cũng không thể quên được những lần tôi xuống với em và cả lần đi Tam Đảo chỉ có 2 đứa với nhau. Tôi là thanh niên cũng được giáo dục lên cũng chưa biết quan hệ, hay chinh tiết của người con gái như nào để nhận biết người đó ra sao, chuyện gì đến cũng đến tôi và E chưa 1 lần chính thức QH nhưng lại có bầu, tôi rất phân vân không hiểu chuyện này là thế nào, cũng không nghĩ xấu về em mà tôi chấp nhận mọi chuyện cùng em vượt qua, cảm giác của tôi rất đau đớn và em cũng vậy vì đã phải bỏ; Suy nghĩ rất nhiều lên tôi quyết định nói lời Cưới E để được sinh con đầu lòng. Nhưng số phận lại không được theo ý muốn, nhận được sự phản đối từ gia đình em, cũng phải thôi vì gđ không biết em đang có bầu, Tôi và em đành phải đưa nhau lên viện, tôi lo lắng cho em rất nhiều cùng với suy nghĩ lẫn lộn tuy có ý thức không qh trước hôn nhân sao lại xảy ra chuyện này và lần đầu tiên tôi khóc rất nhiều vì suy nghĩ không có lối thoát. Trượt dài những ngày tháng tiếp sau đó tôi dằn vặt với bản thân rất nhiều buồn chán tôi suy nghĩ nếu dừng lại thì lại thì E ra sao và nếu đi tiếp thì sẽ thế nào, lúc đó gđ tôi có biết chuyện này lên khuyên và an ủi tinh thần tôi để giúp tôi lấy lại niềm tin. Viết những dòng tâm sự này tôi cũng không thể kìm nén lại những cảm xúc mà mình tôi phải chịu đựng có ai thấu hết được lòng tôi bây giờ?